Tôi tiếc vì bỏ 300 triệu mua ôtô nhưng năm chỉ đi xa đôi lần

Dưới đây là san sẻ của anh Phùng, ở Cầu Giấy, Hà Nội, về việc đổ nhiều tiền mua nhưng không có năng lực “nuôi” xe, khi mà thực tại sử dụng rất ít dẫn đến việc hoang toàng.

Tôi là kỹ sư điện, khiến cho chủa quản công nghệ của 1 văn phòng ở trọng tâm Hà Nội, lương tăng từ 13 triệu năm năm trước, đến nay là 20 triệu. Vợ tôi lương văn phòng, thu nhập chỉ vài triệu lo được cho bản thân cô ấy, tôi cũng không đề xuất cô ấy góp nhiều, tháng 1-2 triệu. Chúng tôi có hai con nhỏ, đang ở chung cư cùng nhà ông bà nội, đi xe máy đi khiến cho nên không tốn tiền nhà, 1 tháng chỉ tốn khoảng chục triệu gồm tiền ăn ở gửi ông bà, tiền học cho con ở trường công và tiền sinh hoạt riêng của hai vợ chồng.

Năm 2013, bà chị họ “thải” ra chiếc xe cũ nhập từ Hàn Quốc, còn hơi mới, không hay hỏng vặt. Tôi cũng tích lũy được 1 ít khi đó nên được người nhà an ủi mua lại, giá 300 triệu coi như vừa bán vừa cho (vì thời điểm đó xe ấy bán ra ngoài được gần 400 triệu). “Xe cỏ” thôi nhưng tôi cũng đầu tư thêm chục triệu để độ lại vài thứ nhăng nhít như lắp camera, thay lót sàn, gắn đầu nghe nhạc, thiết bị tiệt trùng, mua bình cứu hỏa mini, dọn dẹp tổng thể…

Trước khi mua, tôi cũng không tính nhiều đến chỗ để xe, nghĩ thuần tuý sẽ để nói quanh nhà như nhiều hộ hơic vẫn khiến cho. Chỉ 1 số ít hộ trong khu chung cư nơi tôi ở đưa xe xuống hầm, phải trả phí gần 1 triệu mỗi tháng. Tôi cũng dự trù ngày nào mưa thì đi khiến cho bằng ôtô, ngày thường đi xe máy, tiền xăng chắc không tốn mấy. Chủ yếu là sẽ rất sướng khi được về quê hay đi chơi xa.

Quả thật vài tháng đầu mua về rất thích, tháng nào tôi cũng đưa gia đình đi chơi xa 2-3 chuyến vào cuối tuần, số ít là vì công việc đích thực, còn chính yếu là “vẽ” ra cớ để đi cho đỡ cuồng chân, hứng lên là phóng xe ngoại thành câu cá hoặc đi vãn cảnh chùa, hoặc đi du hý vài điểm gần nhà. Đi xa quá thì tôi không chạy xe nhà, vì lái 1 mình cũng rất mệt.

Thu nhập không cao, nên 1 thời kì sau tôi khởi đầu thấm những giá bán nảy sinh mà trước đó không ngờ tới. Sau khi mua xe 1 năm, nói quanh khu nhà tôi người ta cải tạo công viên, trục đường đi, không cho đỗ xe ở trên trục đường mà phải vào bãi gửi, thế là tháng nào tôi cũng mất 1 triệu. Mà tôi cũng không dám để tự do ở ngoài nữa sau vài vụ xe láng giềng bị vặt trộm gương, thậm chí bị trộm mở cửa xe trong đêm. Đi khiến cho bằng ôtô hơi bất luôn tiện vì quãng trục đường chỉ 8 km, nhưng tốn hơn nửa tiếng, lại mất thêm 500 ngàn tiền gửi xe ở cơ quan, vì vậy sau vài tháng tôi đành cho nó đắp chiếu ở nhà.

Tính sơ sơ tiền gửi xe mất 12 triệu 1 năm, cộng với tiền phí bảo trì trục đường bộ và các tu bổ nhỏ nhặt hơic, tổng cộng hết 15-18 triệu. Mỗi chuyến đi chơi xa ít thì cũng tốn 5-7 trăm ngàn, đắt thì cả triệu tiền xăng xe, phí cầu trục đường, phí ăn nhậu dọc trục đường và mua quà cáp mang về.

Đau nhất là chỉ trong 1 năm đầu, 3 lần tôi bị cảnh sát liên lạc bắt phạt vì những nguyên nhân rất ngớ ngẩn, như vượt quá tốc độ tí đỉnh (do lơ đễnh) hoặc đỗ xe không đúng vị trí khi cho con xuống đi tè. Mỗi lần đều phải mất vài trăm ngàn tiền phạt. Vì bị phạt nhiều nên tôi cũng “chờn” khi đi xe vào phường, mà chỉ đi vòng vo ở ngoại thành hoặc ra tỉnh hơic.

Tính ra 1 năm, tôi phải chi khoảng 25-30 triệu để nuôi xe và các chuyến đi bằng xe nhà, tốn bằng nuôi hai đứa con đang học trường công.

Từ năm thứ hai, số lần tôi và cả nhà lên xe “đi dạo” ít dần đi, chỉ còn là vào các dịp nghỉ lễ lớn, vả lại các điểm gần để đi chơi quen mãi cũng chán. Cho đến năm ngoái, trừ những chuyến đi gần lẻ tẻ tháng đôi lần, tôi đích thực chỉ còn sử dụng xe nhà cho 3 chuyến đi xa, gồm chuyến đầu năm về quê vợ, chuyến giữa năm về giỗ ông bà ngoại và cách đây không lâu nhất là cho con về nghỉ hè ở quê mẹ. Tôi có hai anh chị em đang ở cách đó mười mấy km, nhưng cũng ít khi đi xe sang nhà anh chị em chơi, mà sử dụng ô tô buýt cho luôn tiện, vì ô tô buýt đỗ ngay chân nhà.

Năm ngoái, tôi đăng ký mua nhà chung cư, sau vài đợt đóng đầu thì đến tháng 6 vừa qua còn thiếu khoảng 400 triệu nữa, phải đóng khiến cho hai đợt. Số tiền đó không quá lớn nhưng tôi sẽ phải vay mượn thêm và trả trong vài năm. Không muốn nợ nần, và cũng được cha mẹ phân tách để lại chiếc xe hiện giờ là thêm gánh nặng, khi mà việc sử dụng không nhiều, tôi quy chế bán. Tháng 7 vừa rồi, đúng đợt xe cũ giảm giá dồn dập, tôi may mắn nhanh tay bán vẫn được giá 290 triệu (vì là xe nhập nên dễ bán), đủ để đập bớt vào khoản mua nhà, còn mấy cậu bạn tôi quen bán xe bị giảm giá thê thảm.

Tính kỹ lại, với số tiền bỏ ra để nuôi xe trong mấy năm, và số lần được đi chơi xa, thì giá bán cho mỗi lần như thế lên đến vài triệu đồng, đắt hơn nhiều so với việc tôi thuê xe ngoài. Tất nhiên, lợi ích ý thức và cả sự luôn tiện lợi của việc có xe là chẳng thể phủ nhận, nhưng với các gia đình bình dân như tôi, trong việc cân đối tiêu xài, nó vẫn còn là quá tầm với.

Đức Phùng

Admin
admin